Thứ tư, ngày 18/07/2018 06:02:08 ĐT:(08) 3932 0692 - 3932 1636 - Fax: (08) 3932 5247 Email: hoiluatgiatvpl@gmail.com

Kinh nghiệm quốc tế về thuế tài sản Thuế lũy tiến để hạn chế đầu cơ


Cập nhật: 5h45' ngày 10/07/2018


7:38 | 08/07/2018
Ở nhiều quốc gia, tùy khung giá trị nhà, tùy mục đích sử dụng mà áp mức thuế suất khác nhau. Trong đó nhiều nước áp dụng hình thức đánh thuế lũy tiến đối với bất động sản hoặc nhà thứ hai trở đi, nhà bỏ trống không người ở để hạn chế tình trạng đầu cơ.

Đánh thuế theo mục đích sử dụng

Tại Lào, với thuế đất, Cục thuế sẽ phân loại mục đích sử dụng (công nghiệp, nông nghiệp, thương mại…), vị trí (ngoại ô, nội thành…) để tính mức thuế phải đóng trên từng mét vuông. Loại thuế này thay đổi theo năm nhưng ở mức rất thấp. Với thuế tài sản trên đất như nhà ở, các cơ sở hạ tầng, mức thuế giá trị lợi tức gia tăng dao động từ 0 - 24%, tùy vào mục đích sử dụng như nơi cư trú, kinh doanh hay từ thiện.

Tại Campuchia, mức thuế dành cho mọi công trình xây dựng, nhà ở, cao ốc… là 0,1% của giá trị công trình theo sự đánh giá của một Hội đồng đánh giá tài sản nhà đất trực thuộc Cục thuế. Ngoài ra, các loại thủ tục và chi phí chuyển đổi bất động sản của Campuchia cũng rất dễ dàng.

Hàn Quốc áp dụng mức thuế khác nhau đối với các dòng sản phẩm bất động sản, như đánh thuế 0,15 - 0,5% đối với nhà riêng, 0,25% đối với nhà chung cư, 4% đối với biệt thự, nhà trong khu sân golf, các khu vui chơi giải trí, và 5% đối với nhà tại các khu đô thị lớn. Ngoài ra, đất và nhà ở có giá trị vượt ngưỡng quy định còn phải nộp thuế bất động sản với thuế suất từ 0,5 - 2%. Mức thuế được tính trên bảng giá đất do địa phương ban hành.

Tương tự như Hàn Quốc khi tách riêng phần thuế với đất và nhà, Đài Loan cũng quy định thuế đất 0,2 - 5% tùy từng loại đất, diện tích. Còn đối với thuế nhà, quốc gia này áp dụng mức thuế 1,2 - 2% đối với nhà chung cư; khoảng 1,4% đối với nhà riêng; 3 - 5% đối với công trình thương mại.

Trong khi đó, Brunei lại không đánh thuế đất mà chỉ đánh thuế nhà (gồm cả nhà thương mại) với mức 12% giá trị. Philippines quy định các loại nhà chịu thuế gồm nhà ở, nhà kinh doanh, đất ở, đất xây dựng công trình và tính thuế 2% ở Manila, 1% ở tỉnh khác.

Indonesia áp thuế 0,5% đối với nhà, đất có giá trị vượt 8.000.000Rp (gần 600 USD).

Mức thuế suất áp dụng tại Phần Lan là 1,2% đến 2%. Tuy nhiên, với đất thương mại, công nghiệp, nhà đất vượt quá mức 29.200 USD áp dụng mức cao hơn gấp 1,3 lần.

Xu hướng đánh thuế lũy tiến

Ở một số quốc gia khác, việc đánh thuế tập trung từ căn nhà thứ hai trở đi hay các tài sản nhà ở không có chủ sở hữu để tránh tình trạng đầu cơ bất động sản.

Tại Singapore, thuế tài sản phụ trội được áp rất cao trên bất động sản thứ hai. Cụ thể, các bất động sản nhà ở với mức giá dưới 8.000 USD được hưởng thuế bất động sản bằng 0. Đây chủ yếu là căn hộ có một và hai phòng. Mức thuế tài sản dao động từ 4 -16% giá trị nhà, đất vượt ngưỡng, trong đó nhà thương mại, nhà công nghiệp là 10%. Thuế bất động sản đối với nhà bỏ trống từ 10 - 20%. Trong đó, người mua có quốc tịch Singapore sẽ phải trả 10% cho ngôi nhà thứ hai này. Nếu người mua là người nước ngoài, họ phải trả thêm là 15% cho ngôi nhà thứ hai. Đối với bất động sản thứ ba, mức thuế áp dụng là 10%. Vì vậy, nguồn thu từ thuế sẽ tăng lên đáng kể và phụ thuộc vào từng nhóm người mua.

Tại Anh, thuế dành cho bất động sản được chia làm hai loại bao gồm thuế dành cho nhà thứ nhất và thuế dành cho nhà thứ hai trở đi. Với nhà thứ nhất, mức thuế hiện tại ở Anh được tính lũy tiến 5 bậc dựa trên giá trị nhà.

Cụ thể đối với nhà giá trị từ 0 - 125.000 bảng Anh, mức thuế là 0%; 125.001 - 250.000 bảng Anh là 2%; 250.001 - 925.000 bảng Anh là 5%; 925.001 - 1.500.000 bảng Anh là 10% và trên 1.500.000 bảng Anh là 12%.

Với bậc thấp nhất, bất động sản có giá trị dưới 125.000 bảng Anh sẽ được miễn hoàn toàn thuế, trong khi ở mức cao hơn là từ 125.001 bảng Anh tới 250.000 bảng Anh, thuế suất cũng rất nhẹ, chỉ 2%. Theo số liệu từ Chính phủ Anh, đa số hộ gia đình Anh hiện sở hữu một bất động sản trị giá dưới 250.000 bảng nên với số đông, mức thuế chỉ khoảng 0 - 2%.Các bậc thuế tiếp theo chủ yếu đánh vào tầng lớp từ thu nhập trung bình khá tới nhóm siêu giàu tại Anh.

Bằng cách đánh thuế mạnh hơn vào nhà thứ hai trở đi, Chính phủ Anh đã hạn chế đáng kể xu hướng đầu cơ. Cụ thể, nhà dưới 40.000 bảng Anh mức thuế là 0%; 40.001 - 125.000 bảng là 3%; 125.001 - 250.000 bảng là5%; 250.001 - 925.000 bảng là 8%; 925.001 - 1.500.000 bảng là 13%; trên 1.500.000 bảng là 15%. Có thể thấy với nhà thứ hai trở đi, mức thuế được tính sớm hơn và các bậc thuế cũng cao hơn so với nhà thứ nhất có giá trị tương đương.

Khi đánh thuế bán nhà, Sở thuế vụ Mỹ phân định rất rạch ròi ranh giới giữa nhà phục vụ sinh hoạt và nhà phục vụ đầu tư. Khi bán nhà sinh hoạt, hộ gia đình chủ nhà thường không phải bận tâm về thuế, còn khi bán nhà phục vụ đầu tư, quy định sẽ có nhiều sự khác biệt.

Theo quy định từ năm 2013 tại Mỹ, thuế suất cho việc tăng vốn dài hạn liên quan đến bất động sản là khoảng 15% và tăng lên 20% nếu cá nhân bán bất động sản trị giá trên 400.000 USD hoặc hộ gia đình bán bất động sản trên 450.000 USD.Thuế sẽ được thu khi cá nhân hoặc hộ gia đình phát sinh doanh thu từ việc bán nhà, nằm trong hạng mục thuế thu nhập.

Với thuế bất động sản tính một lần khi mua nhà, mức thuế có sự dao động ở từng bang nhưng không quá 2,35% giá trị nhà.

Tuy nhiên với một bất động sản chính để phục vụ sinh hoạt, chính quyền các bang tại Mỹ sẽ thu thuế rất thấp. Với những bất động sản có giá trị dưới 250.000 USD, một người Mỹ sẽ được miễn thuế khi bán hoặc dưới 500.000 USD với bất động sản thuộc sở hữu hộ gia đình.

Để chứng minh bất động sản này là nhà phục vụ sinh hoạt, cá nhân hoặc hộ gia đình phải đăng ký địa chỉ vào bằng lái hoặc hồ sơ bỏ phiếu bầu cử cũng như chứng minh được khoảng cách hợp lý từ bất động sản tới nơi làm việc. Luật Hỗ trợ nhà đất năm 2008 tại Mỹ cũng đặt dấu chấm hết cho việc miễn thuế với nhà thứ hai trở đi bởi những bất động sản này chủ yếu phục vụ đầu tư sinh lời.

Quốc Đạt

tin cùng chuyên mục