Chủ nhật, ngày 21/04/2019 01:07:39 ĐT:(08) 3932 0692 - 3932 1636 - Fax: (08) 3932 5247 Email: hoiluatgiatvpl@gmail.com

Giám sát việc thực hiện chính sách, pháp luật về giảm nghèo Lấy đầu tư phát triển làm nền tảng cho giảm nghèo


Cập nhật: 9h8' ngày 12/04/2019


08:16 | 12/04/2019
Đó là đề nghị của Phó Chủ tịch Hội đồng Dân tộc, Phó Trưởng đoàn giám sát của UBTVQH Nguyễn Lâm Thành khi giám sát việc thực hiện chính sách, pháp luật về giảm nghèo tại tỉnh Lạng Sơn. Phải thay đổi cách thức tiếp cận đối với giảm nghèo, tức là lấy phát triển KT - XH của địa phương để giải quyết bài toán giảm nghèo. Chú trọng tổ chức sản xuất, tăng thu nhập gắn với cộng đồng, xây dựng những mô hình giảm nghèo điển hình, để từ đó vận động, thay đổi phương thức, tập quán sản xuất của đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi.

Không hiệu quả là lãng phí

Đầu tư nhiều nhưng tỷ lệ hộ nghèo và cận nghèo vẫn cao là thực tế trên địa bàn tỉnh Lạng Sơn. Ước tính chỉ trong giai đoạn 2012 - 2015, tổng ngân sách nhà nước phân bổ trực tiếp thực hiện Chương trình mục tiêu quốc gia giảm nghèo bền vững trên địa bàn tỉnh đã là hơn 700 triệu đồng. Nguồn lực huy động xã hội với sự hỗ trợ từ doanh nghiệp, Quỹ vì người nghèo trên 35,5 tỷ đồng. Thế nhưng số hộ nghèo vùng dân tộc thiểu số và miền núi của tỉnh đến cuối năm 2018 là 28.369 hộ và 20.176 hộ cận nghèo dân tộc thiểu số (chiếm tỷ lệ lần lượt là 92,76% và 94,87% hộ nghèo và cận nghèo toàn tỉnh). Qua ghi nhận của Đoàn giám sát của UBTVQH khi trực tiếp khảo sát đời sống hộ dân và làm việc với huyện Lộc Bình, huyện Văn Quan, nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này là do sản xuất của đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi vẫn chủ yếu dựa vào nông nghiệp, chưa thực sự có đột phá trong nâng cao năng suất, sản lượng. Việc chuyển từ giảm nghèo đơn chiều sang đa chiều cũng phần nào khiến tỷ lệ hộ nghèo tăng do người dân vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi thiếu hụt các dịch vụ xã hội cơ bản như điện, nhà vệ sinh và nước sinh hoạt.

Theo Phó Trưởng đoàn giám sát Nguyễn Lâm Thành, chỉ cần giải quyết được vấn đề nhà vệ sinh, nước sạch và điện thì tỷ lệ hộ thoát nghèo cũng đã tăng lên. Thế nhưng sâu xa là phương thức sản xuất và thu nhập của người dân chừng nào chưa được nâng lên thì chưa thể thoát nghèo thực sự. Bổ sung cho nhận định này, thành viên Đoàn giám sát, Phó Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Giàng A Chu nêu rõ, xóa đói giảm nghèo phải xuất phát từ mục tiêu kinh tế, có định hướng sản xuất rõ ràng chứ không phải chỉ tập trung giảm nghèo từ mục tiêu xã hội. Do vậy, Lạng Sơn cần làm rõ mô hình đầu tư hỗ trợ sản xuất nào đang đem lại hiệu quả và mô hình nào được đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi chấp thuận, đem lại hiệu quả cao?

Ngay tại Lộc Bình và Văn Quan, lãnh đạo hai huyện này cũng đã rất nỗ lực có chính sách hỗ trợ sản xuất cho đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi nhưng việc hỗ trợ “phân một mùa, giống một vụ” không thể giải quyết được cốt lõi của tình trạng nghèo. Chính quyền huyện cũng loay hoay trong việc tìm cây trồng và con giống chăn nuôi chủ lực. Hiện hai huyện vẫn chỉ hỗ trợ mang tính chất nhỏ lẻ, dàn trải với định mức hỗ trợ thấp, chưa tập trung thành một mô hình sản xuất; thậm chí, chưa có hình thức liên kết các hộ sản xuất, cũng không có hình thức hợp tác xã. Sản phẩm của đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi không tìm được đầu ra và chưa thể tham gia vào thị trường hàng hóa. Thực tế đáng buồn này, như các thành viên Đoàn giám sát của UBTVQH đánh giá, đầu tư không hiệu quả là lãng phí.

Cuộc cách mạng trong phát triển sản xuất

Chia sẻ với những khó khăn của hai huyện Văn Quan và Lộc Bình, Phó Trưởng đoàn chuyên trách Đoàn ĐBQH tỉnh Lạng Sơn Dương Xuân Hòa cho biết, ở huyện Văn Quan với đa số đồng bào là người dân tộc thiểu số và miền núi, không có sự giao thoa nền văn minh sản xuất với người miền xuôi cũng là một hạn chế khiến việc thay đổi tư duy, nhận thức trong sản xuất ngày càng khó khăn hơn. Đồng bào dân tộc thiểu số ở đây vẫn quen với nếp cũ, tư duy lạc hậu. Trong khi đó, chính sách dạy nghề chưa thực sự hiệu quả, mới chỉ đi sâu vào tính lý luận. “Lẽ ra phải dạy cách nuôi con lợn thế nào để không bị lở mồm long móng, trồng cây chanh ra sao để ra “tứ quý”, gia cầm làm sao không bị dịch bệnh, thì lại đi phân tích về dinh dưỡng cây chanh, lợi ích của con lợn, gia cầm mang lại, điều này bà con ai cũng biết cả”, Phó Trưởng đoàn Dương Xuân Hòa nói.

Giảm nghèo còn bấp bênh, cùng với đó là chưa có mô hình sản xuất tập trung theo nhóm, hợp tác xã là điều mà hai huyện Lộc Bình, Văn Quan cần sớm khắc phục. Như Phó Trưởng đoàn giám sát Nguyễn Lâm Thành nhấn mạnh, cần tạo động lực từ cộng đồng để khích lệ ý chí vươn lên thoát nghèo của đồng bào. Lấy đầu tư phát triển làm nền tảng cho giảm nghèo. Điều này đồng nghĩa phải đầu tư cơ sở hạ tầng; tổ chức sản xuất, tăng thu nhập cũng phải gắn với cộng đồng, xây dựng những mô hình giảm nghèo điển hình, từ đó vận động, thay đổi phương thức sản xuất và quan hệ sản xuất của đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi. Tập trung vào cây và con chủ lực, giúp người dân tham gia và thị trường hàng hóa, có thu nhập trước mắt và lâu dài. Trồng rừng và bảo vệ rừng, nhất là phát triển các cây gỗ lớn, nhằm phục vụ cho Chiến lược phát triển gỗ quốc gia của Chính phủ. Ở xã Tri Lễ, huyện Văn Quan nơi còn trồng nhiều cây keo và bạch đàn, cũng nên xem xét giảm diện tích loại cây này vì hiệu quả đem lại không tương xứng và Nhà nước cũng không khuyến khích. Bên cạnh đó, cần xây dựng cho được mô hình vườn đồi, vườn rừng và vườn nhà, Phó Trưởng đoàn giám sát Nguyễn Lâm Thành nhấn mạnh.

Anh Thảo

tin cùng chuyên mục