Thứ năm, ngày 18/07/2019 08:01:49 ĐT:(08) 3932 0692 - 3932 1636 - Fax: (08) 3932 5247 Email: hoiluatgiatvpl@gmail.com

Mẹ mất, con cái tranh giành tài sản thừa kế vì bản di chúc gây tranh cãi


Cập nhật: 5h24' ngày 20/06/2019


 Thứ Tư, 19/6/2019 16:29 GMT+7

(PLVN) - Bà Võ Thị Thế, ngụ tổ 10, xã An Hữu, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang đã chết cách đây 11 năm, nhưng nhiều năm qua, những người con của bà vẫn đâm đơn kiện tụng, tranh giành phân chia tài sản thừa kế và gây ra rất nhiều mâu thuẫn, tiêu cực trong gia đình chỉ vì nghi ngờ tính pháp lý của bản di chúc.

Mẹ mất, con cái tranh giành tài sản thừa kế vì bản di chúc gây tranh cãi
Căn nhà của bà Võ Thị Thế

Bà Võ Thị Thế (SN 1936, ngụ tổ 10, xã An Hữu, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang) có 3 đời chồng và hạ sinh được 10 người con. Trong đó, chị Cao Thị Bé Hai (1955) là con dòng đầu; còn Võ Thị Phượng (1961), Võ Thị Vân (1963), Võ Thị Dung (1967), Võ Tấn Tàu (1972), Lê Thị Lụa (1976), Lê Thị Láng (1979) là con dòng thứ 2 và 3, ngoài ra còn có 3 người đã chết.  

Ngày 31/7/2008 bà Võ Thị Thế chết, có để lại tài sản gồm 148,8m2 đất, thuộc thửa đất 21, tờ bản đồ số 8 và một căn nhà nằm ở mảnh đất trên, tọa lạc tại ấp 4, xã An Hữu, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang. Một thời gian sau, hai người con của bà là chị Võ Thị Vân và Lê Thị Láng đưa ra một tờ di chúc được lập ngày 23/11/2006 với nội dung: Bà Võ Thị Thế đồng ý để lại toàn bộ số tài sản nêu trên cho 2 con là Vân và Láng, di chúc do UBND xã An Hữu chứng thực.  

ADVERTISEMENT

Khi phát hiện bản di chúc, chị Cao Thị Bé Hai đã làm đơn khiếu nại thu hồi giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của chị Vân, chị Láng và khởi kiện đòi chia 1/2 số tài sản mà bà Thế để lại là 74,4m2, với trị giá khoảng 80 triệu đồng, vì chị cho rằng mình đã bỏ nhiều công sức đóng góp, tu bổ vào miếng đất và cất nhà, chị cũng nói có nhặt được một chiếc cà rá cẩm thạch và đưa cho bà Thế bán lấy tiền mua đất. Tòa án nhận định, lúc bà Thế mua đất, chị Bé Hai còn nhỏ và chưa đủ tuổi lao động, về sau chị đi lấy chồng và sinh sống nơi khác nên việc chị cho rằng có đóng góp trong căn nhà là không có căn cứ.

Dù bị Tòa án bác bỏ yêu cầu chia tài sản, nhưng chị Bé Hai vẫn tiếp tục làm đơn khởi kiện vì chị cho rằng toàn bộ diện tích đất 148,8m2 là tài sản chung của cha và mẹ chị để lại. Thực ra, toàn bộ tài sản này do bà Võ Thị Thế là mẹ chị đứng tên và đã được UBND huyện Cái Bè cấp Giấy chứng nhận Quyền sử dụng đất năm 2004.

Thời điểm bà Thế mua đất, bà đã chia tay ông Long và lấy chồng hai, chị Bé Hai cũng không có tên trong hộ khẩu của bà Thế, nên việc chị yêu cầu được chia tài sản thừa kế của cha để lại là hoàn toàn không có cơ sở. Vì thế, từ đó đến nay, TAND huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang không chấp nhận yêu cầu khởi kiện của chị Bé Hai và nhiều lần đưa ra quyết định đình chỉ việc giải quyết vụ án dân sự “yêu cầu chia tài sản chung” giữa nguyên đơn là chị Cao Thị Bé Hai và bị đơn là bà Võ Thị Thế (đã chết).

Thời điểm đó, chị Bé Hai có làm đơn kháng cáo yêu cầu Tòa xem xét việc hủy quyết định giải quyết vụ án, nhưng việc kháng cáo của chị Bé Hai không được Tòa chấp nhận. Cho nên đến bây giờ, vụ án tranh chấp giữa đôi bên vẫn kéo dài và tài sản vẫn chưa được phân định rõ ràng.  

Trước đây, khi công bố bản di chúc, chị Cao Thị Bé Hai không đồng ý, còn những người con còn lại của bà Thế thì yêu cầu đợi một năm sau rồi anh em trong nhà tự giải quyết nội bộ. Thế nhưng, nhiều năm qua, tình hình tranh chấp giữa chị Cao Thị Bé Hai và hai chị Võ Thị Vân, Lê Thị Láng càng trở nên phức tạp, không thể hòa giải trong nội bộ gia đình, nên 3 người con của bà Thế là Võ Thị Phượng, Võ Tấn Tàu và Lê Thị Lụa đã làm đơn khởi kiện, yêu cầu Tòa xem xét tính xác thực của bản di chúc. Trước đó, chị Bé Hai cũng làm đơn khởi kiện yêu cầu hủy di chúc vì chị nhận định, thời điểm lập di chúc, mẹ chị đã lớn tuổi, tinh thần không minh mẫn và mẹ chị không hề biết chữ. 

Theo xác minh từ những người con của bà Võ Thị Thế và hàng xóm xung quanh, thời điểm cuối tháng 11/2006, bà Thế không còn minh mẫn, sức khỏe rất yếu, không thể đi lại, trí não lúc nhớ lúc quên, phải ngồi xe lăn và điều trị thường xuyên bằng thuốc, luôn phải có người túc trực, nên việc bà đến UBND xã để lập và tự tay ký vào bản di chúc là điều không thể xảy ra. Mặt khác, theo quy định của pháp luật, việc lập bản di chúc đối với người thành niên phải đảm bảo điều kiện còn minh mẫn, sáng suốt, không bị lừa dối, đe dọa hay cưỡng ép, nhưng trường hợp của bà Thế lại không đảm bảo điều kiện trên.

Hiện tại, hoàn cảnh của chị Cao Thị Bé Hai khó khăn, không có đất, phải thuê nhà để ở từ năm 1995 đến nay. Thiết nghĩ Tòa án và các cơ quan chức năng cần điều tra, làm rõ xem có trường hợp làm giả di chúc hay không để sớm giải quyết và phân chia tài sản thừa kế theo đúng luật.

Kim Sáng