Thứ tư, ngày 22/01/2020 09:52:30 ĐT:(08) 3932 0692 - 3932 1636 - Fax: (08) 3932 5247 Email: hoiluatgiatvpl@gmail.com

Thực hiện chính sách, pháp luật về phòng, chống xâm hại trẻ em Có nhiều tồn tại, hạn chế


Cập nhật: 6h32' ngày 08/12/2019


 07:59 | 07/12/2019

Tại phiên làm việc lần thứ hai của Đoàn giám sát của Quốc hội “Việc thực hiện chính sách, pháp luật về phòng, chống xâm hại trẻ em”, các thành viên Đoàn giám sát đã chỉ ra nhiều tồn tại, hạn chế trong lĩnh vực này. Cụ thể, sự thiếu quan tâm của chính quyền địa phương ở nhiều nơi; phối hợp thực hiện còn lỏng lẻo; công tác tuyên truyền chưa thực hiện hiệu quả...

Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, TN, TN và NĐ NGÔ THỊ MINH: Cán bộ ở cơ sở đang rất thiếu nên khó cập nhật số liệu

Lĩnh vực phòng, chống xâm hại trẻ em rất rộng, nên khi đánh giá về thực trạng cần đưa ra những nhận định cô đọng và súc tích, các vấn đề cụ thể nên đưa vào phụ lục. Báo cáo kết quả giám sát cần nêu bật những kiến nghị, đề xuất đối với chính sách, pháp luật, cũng như công tác triển khai thực hiện. Ngoài ra, bên cạnh làm việc với Chính phủ, Đoàn giám sát của Quốc hội cần làm việc với Ủy ban Bảo vệ trẻ em quốc gia, do Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội phụ trách, Phó Thủ tướng Chính phủ Vũ Đức Đam là Chủ tịch Ủy ban này và các bộ, ngành, cơ quan đều là thành viên.

Phòng, chống xâm hại trẻ em là lĩnh vực mà cơ quan nào cũng cần tham gia vào. Luật Trẻ em cũng quy định cơ chế điều phối liên ngành trong bảo vệ đối tượng này. Tuy nhiên, sự phối hợp này còn lỏng lẻo, nên số liệu báo cáo giữa các cơ quan chức năng không chính xác, xuống địa phương không biết sở, ngành liên quan có tham mưu cho UBND tỉnh hay không. Do vậy, cần quan tâm làm rõ trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan trong việc chỉ đạo điều hòa, phối hợp với các cơ quan có liên quan khác để thực hiện công tác phòng, chống xâm hại trẻ em.

Tại các địa phương Đoàn giám sát số 2 đến làm việc hầu như chưa thành lập cơ quan chuyên trách về bảo vệ trẻ em, đặc biệt là cấp xã. Cán bộ ở cơ sở phụ trách công tác này đang bị “rỗng chân”, nên khó cập nhật số liệu. Thực tế, sau khi giải thể Ủy ban Dân số, gia đình và trẻ em, không có cán bộ phụ trách công tác này. Công tác này được ghép cho cán bộ lao động, thương binh và xã hội, vốn có 28 đầu việc nhỏ, 9 đầu việc lớn, nên không thể làm thêm. Ngoài ra, 11 đầu việc giao cho Chủ tịch UBND xã, phường thực hiện được quy định tại Điều 57, 72 của Luật Trẻ em có thực hiện được không? Bố trí nửa biên chế theo dõi công tác này thì bố trí như thế nào khi cán bộ cơ sở đang bị “rỗng chân”?

Ủy viên Thường trực Ủy ban Quốc phòng và An ninh NGUYỄN MAI BỘ: Sự quan tâm của chính quyền địa phương nhiều nơi còn hạn chế

Đối với xây dựng báo cáo về thực hiện chính sách, pháp luật về phòng, chống xâm hại trẻ em hiện có ba bất cập cần được quan tâm. Thứ nhất, số liệu trong các báo cáo không chính xác, nên sau khi rà soát, số lượng vi phạm đã tăng hơn so với số liệu ban đầu. Thứ hai, nhiều nơi Đoàn giám sát đến làm việc có tình trạng “khoán trắng” cho ngành lao động, thương binh và xã hội xây dựng báo cáo, nên ngôn ngữ thể hiện không phải ngôn ngữ pháp luật. Thứ ba, các kiến nghị trong báo cáo của cơ sở cũng gần như không chính xác vì đề nghị sửa luật thì luật đã sửa rồi.  

Ngoài ra, sự quan tâm của cấp ủy, chính quyền địa phương ở nhiều nơi đối với thực hiện chính sách, pháp luật về phòng, chống xâm hại trẻ em còn hạn chế. Nghị quyết chuyên đề về bảo vệ trẻ em ít được quan tâm, gần như là không có địa phương nào ban hành nghị quyết này. Việc triển khai thực hiện được “khoán trắng” cho ngành lao động, thương binh và xã hội, trong khi ngành này chỉ là một mảng, không phải là tất cả. Khi thành viên Đoàn giám sát đặt câu hỏi với lãnh đạo tỉnh, huyện thì hầu như ở nhiều nơi không nắm được vấn đề. Riêng Tỉnh ủy, UBND tỉnh Tây Ninh rất quan tâm đến công tác này, từ Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh đến lãnh đạo các sở, ngành đều trao đổi nhiệt tình, kỹ càng và cầu thị với các thành viên Đoàn giám sát. Khi Đoàn giám sát đến làm việc với một số huyện, giám đốc các sở ngành liên quan cũng đi cùng để nắm được thực tiễn, cùng trao đổi.

Ngoài ra, báo cáo của các cơ quan chức năng chưa đề cập đậm nét việc những người nghiện ma túy còn trẻ (14 - 15 tuổi) là đối tượng bị xâm hại. Số trẻ em từ 14 đến 18 tuổi nghiện ma túy ở nhiều nơi không phải ít. Nếu nhìn ở góc độ là bệnh tật, do chịu ảnh hưởng của xã sẽ có giải pháp phù hợp để xử lý câu chuyện này, còn không sẽ mất một phần thế hệ sau do số lượng người nghiện ma túy trẻ tuổi khá nhiều. Thực tế này cũng đòi hỏi phải tổng kết Luật Phòng, chống ma túy. Luật Phòng, chống ma túy hiện hành giao Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội tổ chức trại cai nghiện nhưng hiệu quả không cao. Tình trạng này cũng có nguyên nhân từ quy định hiện hành chỉ cho phép đưa vào trại cai nghiện với người từ đủ 18 tuổi trở lên, sau khi tiến hành cai nghiện ở gia đình không có kết quả, thì UBND xã mới lập hồ sơ và đưa ra tòa án nhân dân cấp huyện. Những trẻ em từ 14 đến dưới 18 tuổi đang bị bỏ rơi về mặt này, nên thời gian tới, cần tiến hành bắt buộc đưa đi cai nghiện với những đối tượng này và giao cho lực lượng công an điều hành những cơ sở cai nghiện này. 

Phó Chủ tịch Thường trực Hội Bảo vệ quyền trẻ em Việt Nam NINH THỊ HỒNG: Công tác tuyên truyền chưa được dành nguồn lực thích đáng

Về công tác tuyên truyền có thể thấy, sau khi Luật Trẻ em được ban hành, công tác này đã tiếp tục được thực hiện tốt hơn, nhưng vẫn chưa có trọng tâm, trọng điểm và chưa dành đủ nguồn lực. Do vậy, người dân ở địa bàn vùng sâu, vùng xa hầu như chưa biết đến, thậm chí là cán bộ, công chức cơ sở cũng chưa nắm được. Luật Trẻ em quy định Chủ tịch UBND cấp xã, phường có thẩm quyền cao, nhất là thẩm quyền tiến hành cách ly trẻ em khi bị người thân xâm hại. Nhưng rất bức xúc khi nhiều trường hợp bố mẹ sau ly hôn đã đánh con tàn tệ, vẫn có một số UBND cấp xã, phường không tiến hành cách ly, để các cháu bị hành hạ hàng tháng trời. Luật Trẻ em đã ban hành được hai năm song có vẻ quy định pháp luật chưa được phổ cập đến các đối tượng được giao quyền (?).

Về xây dựng môi trường lành mạnh để bảo vệ trẻ em, cần quan tâm môi trường ở nhà trường. Khi tuyển dụng thầy, cô giáo hay người lao động làm việc trong nhà trường chưa quan tâm đến đạo đức, và chính những đối tượng này cũng xâm hại trẻ em. Có trường hợp bảo vệ trường học đi tù do xâm hại trẻ em song sang tỉnh khác vẫn được làm bảo vệ trường học. Chính quyền địa phương cũng chưa quan tâm đúng mức đến việc xử lý những trường hợp trẻ em gái bị xâm hại dẫn đến mang thai. Trẻ con phải nuôi trẻ con rất xót xa, nên cần quan tâm xử lý.

Ở các địa phương Đoàn giám sát số 2 đến làm việc có tình trạng các trung tâm bảo trợ xã hội phải ghép lại khi tiến hành giảm biên chế, tinh giản bộ máy. Giảm biên chế là đúng nhưng giảm ở đâu, giảm thế nào, không thể giảm cơ học. Cần quan tâm phát huy vai trò của các tổ chức xã hội, vì ở một số địa phương, nhất là tại TP Hồ Chí Minh đã có những tổ chức tình nguyện chăm sóc các trẻ em bị xâm hại tình dục dẫn đến mang thai, giúp các em có cuộc sống bình thường. Chúng ta không nên nghĩ cứ đưa trẻ em vào trung tâm bảo trợ xã hội là đã hoàn chỉnh, nhất là với những trẻ em nữ bị xâm hại tình dục.

Hoàng Ngọc - Thanh Hải ghi; Ảnh: H. Ngọc
Print this IN
|
 
 
 

tin cùng chuyên mục